Hiển thị các bài đăng có nhãn Giáo lý. Hiển thị tất cả bài đăng
Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2018
Vun đắp tình yêu hiệp thông trong cộng đoàn giáo xứ
L.m. G.B. Trương Đình Hà
Dẫn nhập
Giáo xứ hình ảnh
của Giáo Hội địa phương, là gia đình của
các gia đình. Trong gia đình này, có người cha thiêng liêng và mọi tín hữu
là anh chị em với nhau. Gia đình giáo xứ cũng là cộng đoàn hiệp thông, hiệp
thông trong cùng một đức tin, một phép rửa, một Thiên Chúa là Cha. Chính vì vậy
mọi người trong gia đình này cần xây dựng và vun đắp tình hiệp thông là trách
nhiệm và bổn phận của mọi tín hữu.
1. Giáo xứ: gia đình của các gia đình
- Trong thư định hướng mục vụ
của Giáo phận Bà Rịa 2015, có viết:“Trong bối cảnh văn hoá Việt Nam, chúng ta có thể diễn tả đời sống giáo
xứ bằng hình ảnh của một gia đình. Quả thực, giáo xứ là gia đình của những người
con cái Thiên Chúa có chung một Cha trên trời, giáo xứ cũng là gia đình của các
gia đình, với các linh mục như những người cha thiêng liêng và tất cả đều là
anh chị em với nhau”[1].
Giáo xứ là gia đình của những
người con cái Thiên Chúa có chung một Cha trên trời. Thực vậy, qua bí tích Rửa
tội, mọi Kitô hữu trở nên con Chúa, được gia nhập gia đình của Chúa, có Thiên
Chúa là Cha và mọi người là anh chị em với nhau; được gia nhập gia đình Giáo Hội,
hiệp thông với nhau nhờ bí tích Thánh Thể. Giáo xứ, hình ảnh của Giáo Hội địa
phương, nhiều gia đình họp thành giáo xứ, vì vậy gọi giáo xứ là gia đình của các gia đình. Trong gia
đình giáo xứ, vị linh mục chủ chăn như người cha thiêng liêng, chăm sóc cho
đoàn dân Chúa qua việc cử hành và ban các bí tích, thực thi chức năng tư tế;
rao giảng Lời Chúa và giáo huấn, thực thi chức năng ngôn sứ; quản trị cộng
đoàn, thực thi chức năng vương đế; và mọi người giáo dân là anh chị em với nhau
nên hiệp thông liên đới với nhau.
- Giáo xứ là cộng
đoàn hiệp thông nên phải tôn trọng lẫn nhau, chia sẻ, cộng tác để cùng xây dựng
ngôi nhà chung là giáo xứ và thi hành sứ mạng loan truyền Tin Mừng như Thư chung
2014 hướng dẫn : “Giáo xứ còn là cộng
đoàn “luôn luôn hiệp thông với nhau”, giữa linh mục và giáo dân cũng như giữa
giáo dân với nhau. Sự hiệp thông trong cộng đoàn được thể hiện qua sự tôn trọng,
cộng tác và chia sẻ. Thật vậy, trên nền tảng bí tích Rửa Tội, mọi tín hữu đều
bình đẳng với nhau về phẩm giá, cho nên phải tôn trọng lẫn nhau, tránh mọi hình
thức phân biệt đối xử. Đồng thời phải cộng tác và chia sẻ với nhau để cùng xây
dựng ngôi nhà chung là giáo xứ và thi hành sứ mạng chung là loan báo Tin Mừng
cho muôn dân” (Thư chung 2014, số 4).
2. Vun đắp tình hiệp thông giữa các thành phần
Vì giáo xứ là
gia đình của các gia đình nên các đoàn thể, những người làm công tác tông đồ,
trước hết cần ý thức xây dựng tình hiệp thông và mỗi thành viên, mỗi người giáo
dân trong giáo xứ đều có bổn phận vun đắp tình hiệp thông này.
- Ban hành
giáo là những người sát cánh với vị chủ chăn của mình, vì vậy càng nêu cao tinh
thần hiệp thông; ý thức vai trò và chỗ đứng của mình để cộng tác đắc lực với vị
chủ chăn trong việc điều hành giáo xứ[2].
Cộng tác với các linh mục trong tinh thần đạo đức, kính trọng , vâng phục,
khiêm tốn, phục vụ. Vì lợi ích chung của cộng đoàn, sẵn sàng dấn thân quên mình
chu toàn trách nhiệm. Nên nhớ mình chỉ là người cộng tác nên mọi việc không tự
ý giải quyết mà phải lĩnh hội ý kiến vị chủ chăn,[3]
trừ một số công việc nhất định được vị chủ chăn giao phó để giải quyết thường
xuyên. Có tinh thần làm việc chung. Tránh cách làm việc riêng lẻ, tự động, tự ý
- Tham gia các
đoàn thể trong giáo xứ với tinh thần hiệp thông liên đới, mặc dù mỗi đoàn thể
có sinh hoạt riêng. Tránh óc bè phái, phe nhóm, loại trừ. Mở lòng đón nhận hết
mọi người nếu ai muốn gia nhập, lưu tâm đến các thành phần di dân. Khuyến khích
mọi người cộng tác làm việc tông đồ. Cần phải có những ý kiến đóng góp tích cực
để xây dựng tình hiệp thông. Tránh chỉ trích, phê bình, bàn ra có tính tiêu cực
trong cộng đoàn giáo xứ.
- Các anh chị
em di dân là những người tha hương cầu thực, mỗi người trong giáo xứ cần biết
đón nhận những anh chị em này, tạo điều kiện để anh chị em được tham gia các
công tác tông đồ trong giáo xứ như thư chung 2014 có nói đến: "Trong hoàn cảnh hiện nay, chúng ta cần quan
tâm đặc biệt đến anh chị em di dân. Từ hai thập niên qua, rất đông anh chị
em, cách riêng các bạn trẻ Công giáo phải rời xa gia đình và làng quê để đi học
và đi làm tại các thành phố lớn. Thực tế này không những tác động trên đời
sống kinh tế và xã hội, nhưng cả trên đời sống và sinh hoạt đức tin. Nhiều giáo
xứ tại nông thôn không còn đủ nhân lực cho những sinh hoạt của cộng đoàn. Ngược
lại, nhiều giáo xứ nơi thành thị lại quá tải trong công tác mục vụ. Nhiều anh
chị em di dân cảm thấy lạc lõng ngay trong đời sống đức tin. Vì thế xin anh chị
em, cách riêng các linh mục, mở rộng vòng tay đón tiếp anh chị em di dân, tạo
điều kiện cho họ tham gia vào các sinh hoạt của giáo xứ, để họ cảm nhận được
mình là thành viên của gia đình giáo xứ. Như thế không những đời sống đức tin của
họ được nâng đỡ, mà họ còn trở nên những nhân tố tích cực trong việc
Phúc-Âm-hóa"[4].
- Hiệp thông với
những anh chị em bên ngoài qua sự cộng tác làm
việc với những người thiện chí không Công giáo như trong công tác bác ái xã hội,
công tác giáo dục để đem lại phúc lợi chung cho cộng đồng nhân loại[5]. Thư chung có dạy: "Tình hiệp thông đó còn được mở rộng ra bên
ngoài qua việc cộng tác với mọi người thiện chí để thực hiện những việc đem lại
phúc lợi chung, như thăm viếng nhau trong cộng đồng, cùng xây một cây cầu, cùng
đào một giếng nước, dựng một mái nhà tình thương. Những việc tưởng chừng nhỏ bé
này chính là những hạt giống âm thầm của Tin Mừng vĩ đại (x. Mc 4,30)"[6].
3. Để kết
Giáo xứ, cộng đoàn hiệp thông để truyền giáo
Xây dựng và
vun đắp tình hiệp thông để hướng đến hoạt động truyền giáo trong giáo xứ, đó
cũng là sứ mạng của Giáo Hội địa phương, là mệnh lệnh mà Giáo Hội nhận được từ
nơi Chúa Giêsu[7].
Điều này đã được Công Đồng Vatican II nói đến: “Giáo dân góp phần tích cực vào
đời sống và hoạt động của Giáo Hội, nhờ được tham dự vào chức vụ của Chúa Ki-tô
là tư tế, tiên tri và là vua… Được nuôi dưỡng nhờ tham dự vào đời sống phụng vụ
của cộng đoàn, chính họ nhiệt thành góp phần vào những hoạt động tông đồ của
chính cộng đoàn đó; họ đem những người có lẽ đang xa lạc trở về với Giáo hội. Họ
cộng tác đắc lực vào việc rao truyền Lời Chúa, nhất là bằng việc dạy giáo lý. Họ
đem khả năng của mình làm cho việc coi sóc các linh hồn, và cả việc quản trị
tài sản của Gíao Hội sinh hiệu qủa hơn.”[8].
Đó cũng chính
là đường hướng mới của Giáo Hội mà ĐTC Phanxicô trong Tông huấn Niềm Vui của
Tin Mừng nói đến : “Giáo xứ là sự hiện diện của Hội Thánh trong một lãnh thổ, một
môi trường để lắng nghe Lời Chúa, để lớn lên trong đời sống Ki-tô hữu, để đối
thoại, để rao giảng, để làm việc bác ái, thờ phượng và cử hành. Qua tất cả các
hoạt động của mình, giáo xứ khuyến khích và đào tạo các thành viên của mình
thành những nhà truyền giáo.”[9]
4. Câu hỏi gợi ý
1. Bạn có thể
làm gì để vun đắp tình hiệp thông trong giáo xứ?
2. Có thể cộng
tác cách nào với những người ngoài để tỏ tình liên đới và nâng cao đời sống xã
hội?
3. Bạn đã, đang
và sẽ làm gì để thực hiện sứ mạng truyền giáo trong giáo xứ?
[1]
GIÁO PHẬN BÀ RỊA, Thư định hướng mục vụ
2015, mục a.
[2]
Thư chung 2014 số 4.
[3]
Quy chế Ban Hành Giáo - Giáo phận Bà Rịa, số 19/b; số 20/a.
[4]
Thư chung 2014 số 5.
[5] X.
Mt 5, 13-14; x. AG 3.
[6]
Thư chung 2014 số 4.
[7]
X. CÔNG ĐỒNG VATICANÔ II, Sắc Lệnh về hoạt động truyền giáo của Giáo Hội Ad Gentes, số 5.
[8]
CÔNG ĐỒNG VATICANÔ II, Sắc Lệnh về hoạt động Tông Đồ Gíao Dân Apostolicam Actuositatem, số 10.
[9]
EG 28.
Tân Phúc Âm hóa cộng đoàn giáo xứ
TÂN PHÚC ÂM HÓA CỘNG ĐOÀN GIÁO XỨ
L.m. G.B.
Trương Đình Hà
Dẫn nhập
Trong năm nay chúng ta
sống chủ đề mục vụ của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam: Tân Phúc Âm hóa Cộng Đoàn Giáo Xứ và Các Cộng Đoàn Sống Đời Thánh Hiến.
Chúng ta cùng nhau tìm hiểu Tân Phúc Âm Hóa là gi? và Tân Phúc Âm Hóa cách nào?
1. Tân Phúc Âm
hóa là gi?
Từ ngữ Phúc Âm “evangelium”,
có nguồn gốc từ tiếng Hy-lạp là "euangelion" có nghĩa là
Tin Mừng hay Tin Tốt. Được dịch ra từ Hán Việt là Phúc Âm. Phúc: điều lành; âm:
tin báo. Vậy Phúc Âm là Tin Mừng hay Tin Vui, Tin Tốt, Tin Lành[1].
- Trong Cựu Ước danh từ "Tin Mừng" lúc ban đầu
được dùng theo nghĩa bình thường là phần thưởng dành cho người đưa tin về một
cuộc chiến thắng trên kẻ thù (x. 2Sm 4,10; 18,22), người loan báo Tin Vui thắng
trận (2 Sm 18,20). Về sau động từ "loan báo Tin Mừng" được dùng theo
nghĩa tôn giáo đó là loan báo ơn cứu độ Chúa ban vào thời cánh chung (x. Is 52,
7; 60, 6)[2]
- Trong Tân Ước danh từ "Tin Mừng" hay "Phúc
Âm" được dùng để chỉ sứ điệp cứu độ mà Đức Kitô mang đến. Nội dung chính
yếu mà Chúa Giêsu rao giảng là: Tin Mừng Nước Thiên Chúa. "Thời kỳ đã mãn,
và Nước Thiên Chúa đã đến gần, anh em hãy sám hối và đón nhận Tin Mừng"
(Mc 1,15)
- Chính chúa Kitô là Tin Mừng cứu độ cho toàn dân. Trong đêm
Giáng Sinh các Thiên Thần đã loan báo: Này tôi báo cho anh em một Tin Mừng
trọng đại, cũng là Tin Mừng cho toàn dân: Hôm nay một Đấng Cứu Độ đã sinh ra
cho anh em trong thành vua Đavid, Người là Đấng Kitô Đức Chúa" (Lc 2,
10-12). Nhất là qua cuộc tử nạn và Phục Sinh của Đức Kitô, Ngài là Tin Mừng vĩ
đại, Đấng đã đổi mới mọi sự, Đấng chiến thắng tội lỗi, sự dữ và thần chết.
- Phúc Âm Hóa
(Evangelizatio, Evangelization, Évangélisation)
Phúc Âm Hóa chính là tiến trình loan truyền Phúc Âm trên
toàn thế giới cho toàn thể nhân loại. Việc làm này bao hàm tất cả mọi hoạt động
mà mỗi thành phần trong Hội Thánh có thể thực hiện để giới thiệu Phúc Âm của Chúa
Giêsu cho người khác qua đời sống chứng tá và lời rao giảng. "Đối với Giáo Hội, Phúc Âm hóa là đem Tin
Mừng vào trong mọi cảnh vực nhân loại và nhờ sự tiếp xúc này làm thay đổi tự
bên trong, đổi mới chính nhân loại : “Này đây Ta tạo dựng một vũ trụ mới” (Ap
21,5) (Tông Huấn Evangelii Nuntiandi số 18). Như vậy Phúc Âm Hóa không những
công bố Tin Mừng cho người ngoài Kitô-giáo mà còn đem men Tin Mừng vào trong
hết mọi lãnh vực của cuộc sống, nghĩa là biến đổi mọi thực thể nhân loại cho
phù hợp với Tin Mừng, từ lối suy tư cá nhân cho đến các lối sinh hoạt và các
nền văn hóa của các dân tộc.
- Tân Phúc Âm Hóa
Thư chung của HĐGMVN, "“Tân
Phúc-Âm-hóa” không phải là rao giảng một Phúc Âm mới vì “Đức Giêsu Kitô
vẫn là một, hôm qua cũng như hôm nay, và như vậy mãi đến muôn đời” (Dt 13,8),
nhưng là “mới về lòng nhiệt thành, mới trong phương pháp, và mới trong cách
diễn tả”. (Thư Chung 2013 số 4).
- Tân Phúc Âm Hóa
Cộng Đoàn Giáo Xứ
Tân Phúc Âm Hóa Cộng đoàn giáo xứ nghĩa
là làm cho giáo xứ được: thấm đẫm tinh thần Phúc Âm và chiếu tỏa ánh
sáng Phúc Âm ra chung quanh, đến với muôn dân (Thư Chung 2014 số 1). Làm sao để
cộng đoàn giáo xứ có thể gặp gỡ cá vị với
Đức Kitô và để Chúa Kitô đổi mới khuôn mặt của cộng đoàn giáo xứ.
2. Tân Phúc Âm
hóa cách nào?
Để thực hiện Tân Phúc
Âm Hóa Giáo xứ , Thư Chung 2014 đã đề
nghị chiêm ngắm cộng đoàn Kitô
hữu đầu tiên như được mô tả trong sách Công vụ: “Các tín hữu chuyên cần nghe các
Tông đồ giảng dạy, luôn luôn hiệp thông với nhau, siêng năng
tham dự lễ bẻ bánh, và cầu nguyện không ngừng” (Cv 2,42)[3]:
2.1. Giáo xứ phải là cộng đoàn siêng năng tham dự Lễ Bẻ Bánh[4]
- Cần tham dự thánh lễ và các cử hành phụng vụ cách ý thức và sống
động hơn: Muốn vậy, mỗi người giáo dân thể hiện bằng việc đi tham dự thánh lễ
đúng giờ, đừng lấy bớt của Chúa. Đi lễ vào nhà thờ không đứng bên ngoài. Đi lễ
với y phục đứng đắn, không mang theo điện thoại, nếu có mang theo thì phải tắt
điện thoại trước khi bước vào nhà thờ. Có lòng ước ao rước Chúa. Dọn mình xứng
đáng để lãnh nhận Mình Thánh Chúa. Tham dự thánh lễ sống động là cùng thưa
kinh, cùng hát cộng đoàn, tích cực tham gia trong phụng vụ như đọc Lời Chúa,
lời nguyện, dâng lễ vật...
- Đi tham dự Thánh lễ Chúa Nhật không phải để chu toàn luật buộc,
mà là mong muốn gặp gỡ Chúa thật sự, xin Chúa biến đổi cuộc sống thật sự.
2.2. Giáo xứ là cộng đoàn biêt lắng nghe Giáo Huấn của các Tông Đồ[5]
Chân thành lắng nghe Lời
Chúa, đón nhận và ghi khắc bài giảng của vị chủ tế, rút ra bài học đem thực
hành. Lắng nghe với niềm tin và lòng khiêm tốn để Lời Chúa thấm nhập và đổi mới
tâm hồn. Tích cực học hỏi giáo lý, đào sâu giáo lý đức tin để sống và loan báo
niềm tin của mình cách tích cực và phong phú như Thư Chung có nói đến “người tín hữu ngày nay cần có căn bản về giáo lý, để vững vàng và
sâu sắc trong đức tin, hơn thế nữa, còn để làm chứng cho đức tin và niềm hy
vọng Kitô giáo.” (Thư Chung 2014 số 3). Tham gia và cổ vũ cho công tác dạy giáo
lý, nâng đỡ các giáo lý viên. Lưu tâm nhắc nhở con em học giáo lý.
2.3. Cộng đoàn Giáo xứ luôn hiệp thông với nhau
Sự hiệp thông được thể hiện qua sự tôn trọng, cộng tác và
chia sẻ[6].
Trên nền tảng của Bí
Tích Rửa Tội mỗi người đều là con Thiên Chúa, bình đẳng với nhau về phẩm giá,
nên cần tôn trọng lẫn nhau. Tránh mọi hình thức phân biệt đối xử. Cụ thể tránh
não trạng địa phương, người làng.
Tránh óc bè phái, tạo thành nhóm chống đối gây chia rẽ. Có tinh thần đón nhận
nhau và làm việc chung, cộng tác trong tình thân ái, tương trợ trong các công
tác của giáo xứ. Chia sẻ công việc cho nhau, giúp nhau hoàn thành công việc mặc
dầu có sự phân công. Các cộng đoàn tu sĩ hiện diện trong giáo xứ sống hiệp
thông bằng tinh thần trách nhiệm, khiêm tốn, phục vụ trong tình yêu thương và
chia sẻ công việc mục vụ với chủ chăn.
2.4. Cộng đoàn Giáo xứ không ngừng cầu nguyện
Tân Phúc Âm Hóa Cộng
Đoàn Giáo Xứ đòi hỏi cộng đoàn giáo xứ canh tân về việc cầu nguyện. Lời cầu
nguyện chính là hơi thở của linh hồn, làm cho ta nối kết với Thiên Chúa. Giáo xứ
phải là cộng đoàn cầu nguyện, cầu nguyên riêng và cầu nguyện chung. Trong những
dịp lễ có tính chất truyền thống, cần thể hiện đời sống cầu nguyện mang tính cộng
đồng bởi đức tin được lớn lên nhờ hiệp thông với lời cầu nguyện của cộng đoàn.
Những dịp như vào tháng 5 kính Đức Mẹ mọi người cùng tham dự lần Hạt Mân Côi
Kính Đức Mẹ có thể kết hợp dâng hoa. Hoặc kiệu Đức Mẹ đến từng gia đình. Dịp
tháng sáu kính Trái Tim Chúa Giêsu, có thể đọc kinh liên gia trong gia đình
Liên Minh Thánh Tâm. Dịp tháng mười một kính nhớ các đẳng linh hồn có thể đọc
kinh tại nhà mồ. Hoặc lần hạt chung cầu nguyện cho các linh hồn. Chúng ta cũng
cần xem lại, trong những dịp cộng đoàn cầu nguyện như thế, ta có để Lời Chúa thấm
nhập trong lời cầu nguyện? Đặc biệt cầu nguyện trước Thánh Thể, hay giờ chầu
Thánh Thể cộng đoàn có tham dự đông đảo và sốt sắng không? Chúng ta có ý thức rằng
tham dự những giờ cầu nguyện chung của cộng đoàn làm tăng thêm đưc tin, tình
liên đới và sự hiệp thông?
Kết luận
Trở lại cộng đoàn tiên khởi thời các Tông Đồ,
chúng ta thấy hình ảnh sống động của cộng đoàn Giáo Hội thời sơ khai được diễn
tả trong sách Công Vụ Tông Đồ: “Họ ca tụng Thiên Chúa và được toàn dân thương mến. Và
Chúa cho cộng đoàn mỗi ngày có thêm những người được cứu độ” (Cv 2,47). Cộng đoàn giáo xứ, nếu để Tin Mừng thấm nhập vào trong đời sống
của cộng đoàn; đổi mới nội tâm, biết năng đón nhận Mình Thánh Chúa, sống hiệp
nhất và yêu thương, cộng đoàn giáo xứ sẽ là lời chứng mạnh mẽ loan báo Tin Mừng
Cứu Độ cho anh chị em và đưa nhiều ngừơi về với Chúa.
Câu hỏi gợi ý:
1. Loan Báo Tin Mừng là việc quan trọng và cần
thiết cho ngày hôm nay. Bạn có thể làm gì để loan báo Tin Mừng của Chúa cho anh
chị em?
2. Khi đi tham dự Thánh Lễ ngày Chúa Nhật, bạn
đã dâng Thánh Lễ với tâm tình nào?
3. Bạn có thấy cầu nguyện là cần thiết không? Bạn
có quyêt tâm đọc, suy niệm và cầu nguyện vời Lời Chúa mỗi ngày?
[1]
Tc. HỘI ĐỒNG GIÁM MỤC VIET NAM - ỦY BAN GIÁO LÝ ĐỨC TIN, Từ Điển Công Giáo, NXB Tôn Giáo 2011, 271, 343; Tc. HARDON JOHN A, Pocket Catholic Dictionary, Image Books, New
York 1985, 295.
[2]
Sdd, 272.
[3] X.
Thư Chung 2014 số 1.
[4] X.
Thư Chung 2014 số 2.
[5]
X. Thư Chung 2014 số 3.
[6]
Thư Chung 2014 số 4.
Đăng ký:
Bài đăng
(
Atom
)